비 온 뒤에 땅이 굳어진다~~~~~千里 姻缘 一线 牵

[YunJae] Dạ điếm- C17


DẠ ĐIẾM

Au: ???

Editor: Koiluvsuju.

Làm phiền không mang truyện đi post ở nơi khác. Truyện chỉ được post tại trang này. Cảm ơn.

 

#17

.

.

.

 

“Cốc cốc.”

Yoochun đứng ngoài cửa, nở nụ cười thật tươi, ôn hòa như thế, làm Jaejoong cũng chút ít rung động. Thật lâu trước đây, cậu cho rằng, chỉ cần ở bên cạnh anh, sẽ chẳng phải lo nghĩ gì. Sau này mới hiểu, là do bản thân cậu quá tham lam.

“Anh dẫn một người tới thăm em.”

“Hửm?”. Jaejoong nhìn ra cửa, thấy nụ cười trẻ con của Anh Sinh. Nếu nói không hụt hẫng, vậy là nói dối, cậu cứ cho rằng Yunho sẽ xuất hiện.

“Anh, hôm nay có thể xuất viện nhỉ?”. Trong mắt Anh Sinh pha lẫn vui sướng và ưu sầu.

“Ừ.” Jaejoong vui vẻ. “Bị thương nhẹ thôi, anh nên sớm xuất viện mới phải.”

Anh Sinh giật mình nhìn về phía Yoochun. Yoochun chỉ đứng ở một bên cười, cố gắng che giấu đau đớn.

“Jaejoong, để Anh Sinh đưa em về. Anh có việc, phải đi trước.”

“Vâng.”

Yoochun cúi người hôn lên má cậu. “Buổi tối anh sẽ gọi cho em.”

Anh Sinh ôm Jaejoong lên xe đẩy, nhiệt độ cơ thể hắn khiến cậu khẽ rùng mình. Jaejoong miễn cưỡng cười, “Ôm được cả anh, em lớn thật rồi.”

“Là do anh gầy thôi.” Anh Sinh nhìn chăm chú cậu một lúc lâu. Mới có mấy tháng không gặp, cằm cậu đã nhọn hơn, cơ thể cũng mỏng manh như tờ giấy.

“Gầy càng đẹp trai.”

“Anh dù như nào cũng đều rất đẹp.”

“Dẻo mỏ”.

“Đúng mà.” Anh Sinh cúi đầu cười.

“Đưa anh đi xem Heechul một chút.” Ở đây mấy ngày, bị cái màu trắng ám ảnh, tin của Heechul toàn nghe người khác kể, trong lòng không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Lén đẩy xe tới phòng Heechul, Jaejoong cúi đầu nhìn đằng trước.

Ánh mặt trời chiếu vào phòng, tràn ngập màu nắng. Heechul nằm trên giường, bộ dạng khi ngủ thật đẹp, vì tai nạn mà khuôn mặt trắng bệch. J ngồi im bên giường, cẩn thận nhìn.

“Có vào không?”. Anh Sinh thấp giọng hỏi.

Jaejoong lắc đầu, “Đi thôi.”

Căn phòng tràn ngập hạnh phúc, Jaejoong không dám chen vào, đơn giản là rời đi.

“Đinh…”

Vừa ra khỏi thang máy, điện thoại của Anh Sinh reo lên.

“A lô.”

“Hả, tôi biết rồi, sẽ lập tức đến ngay.”

“Được.”

“Sao vậy?”. Jaejoong nghiêng đầu hỏi.

“Không có gì. Đưa chìa khóa cho em, em giúp anh mở cửa.”

“Em có việc thì cứ đi đi.” Nhìn Anh Sinh lo lắng, Jaejoong mở miệng. “Không cần lo cho anh.”

“Anh tự vào được thật chứ?”

“Em sao lại dài dòng thế. Tay của anh không có bị thương.”

Jaejoong giục Anh Sinh mau chóng đi. Đến khi bóng dáng cậu bị cánh cửa thang máy che khuất, Jaejoong mới nhận ra đau khổ khi ngồi xe lăn.

Tự đẩy xe đến cửa nhà, hôm nay nhìn mới thấy cái cửa này thật cao. Jaejoong tự giễu nghĩ, móc chìa khóa ra. Lúc cắm chìa khóa vào ổ, cậu quay đầu, có hàng xóm mới?

Nhưng, cũng chẳng quan hệ gì. Jaejoong lúc nào lại thích quan tâm chuyện người khác. Cậu lắc đầu, chắc ở bệnh viện lâu nên đầu óc hư rồi. Cười, quay chìa khóa.

Tiếng kim loại lạch cạch, ẩn sau đó là thanh âm quen thuộc, thanh âm cậu luôn mong đợi. Jaejoong lần nữa quay đầu, cửa đối diện có một người đi ra, cậu bất động, đã quên mất nên nói gì. Lúc lâu sau mới nói, “Sao anh lại ở đây?”.

Sao y lại ở đây? Sao y lại ở đây? Trong đầu cậu chỉ còn mỗi vấn đề này.

“Bởi vì em.”

Ba chữ, vô cùng đơn giản.

Jaejoong ngẩng đầu, vừa lúc chạm tới ánh mắt sáng rực của y.

Bóng dáng thon dài, anh tuấn, ôn nhu, băng lãnh…Trong lúc nhất thời, cậu không biết nên dùng từ nào để hình dung người này, đối diện gần gũi, đã là bao lâu trước đây…

“À.” Khẽ lên tiếng, quay đầu lại hóa ra là cảm giác lưu luyến. Nhẹ đẩy cửa, thật nặng.

“Tôi giúp em.” Nói xong, Yunho tiến lên mở rộng cửa ra.

“Đẩy tôi vào được không?”

“Đương nhiên.”

Yunho đứng phía sau, Jaejoong không nhìn thấy vẻ mặt hắn, chỉ im lặng ngồi trên xe nhờ y đẩy vào phòng khách.

Im lặng, vẫn cứ im lặng, giống như một người khác.

Phòng khách mấy ngày không ai để ý, đã phủ một lớp bụi mỏng.

“Có thể hỏi anh một chuyện không?”

Đợi Yunho đứng trước mặt, cười, gật đầu, Jaejoong đột nhiên thấy khó thở. Hạ tầm mắt, “Một năm trước, vì sao lại thành tổng tài IMPERIAL?”. Cuối cùng vẫn hỏi ra. Cảnh tượng một năm trước tại góc đường quá rõ ràng, ngày đó, chuyện Heechul nói trở thành nỗi ám ảnh, cậu cần câu trả lời.

“Bây giờ không phải rồi.” Yunho thản nhiên đáp.

“Anh biết rõ tôi muốn hỏi điều gì.”

“Thực sự muốn biết?”. Yunho kề sát mặt lại gần, hơi thở hai người hòa quyện.

Cảnh này dường như đã xảy ra một lần, chỉ thay đổi diễn viên thôi. Jung Yunho trước mặt là ai, cậu cố gắng mở to mắt cũng không thấy rõ. Khoảng cách hai người là gần hay xa?

Cuộc nói chuyện sau cuối, chẳng đi về đâu.

Có một số chuyện, giấu trong lòng không muốn nói; có một số chuyện, chôn trong lòng chờ biến mất.

Chỉ nhớ Heechul từng nói, “Cậu có vì Yunho mà suy nghĩ, cho nên mới không biết, hay vì Yunho không chịu nói.”

Như vậy, hai bọn họ, đến tột cùng còn dấu diếm bao nhiêu? Jaejoong không biết, Yunho cũng không biết. Yunho rời căn phòng, tràn ngập mùi thuốc lá. Cuộc sống của Jaejoong bắt đầu mỗi ngày lặp lại, sa đọa, rực rỡ. Yunho nhà kế bên mỗi ngày đi sớm về muộn, cả hai, đều ít gặp mặt.

Jaejoong hút thuốc, uống rượu, dưỡng thương. Muốn cười, mà không được. Cậu cho rằng cậu và y là câu chuyện châm biếm nhất trên đời.

Một sân khấu hoa lệ, hai người bước vào, không ngừng trầm luân trong vở kịch không tên.

.

.

.

Bầu trời xanh thẳm, đàn dương cầm du dương, hoa hồng thơm ngát xung quanh.

Hôn lễ của thiếu gia CLASSICS, xa hoa lãng phí.

Yoochun dắt tay Jaejoong đi vào lễ đường.

Khắp nơi đều là nhân vật nổi tiếng. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly, Shim Changmin trông vẫn thật chói mắt, lễ phục chú rể màu tím, cao nhã, tinh xảo.

“Thế nào?”. Yoochun hỏi bên tai.

“Cô dâu rất đẹp.” Jaejoong nhàn nhạt nói. Thực sự rất đẹp. Áo cưới tuyệt mỹ nổi bật.

Trước mặt, cô dâu vòng tay qua cánh tay Changmin, trên mặt tràn đầy hạnh phúc. Changmin nghiêng mặt nhìn cô, cười đến thật vui vẻ. Changmin thấy Jaejoong, gật đầu mỉm cười, vẫn ôn nhu như trước, không vì hôn lễ này mà thay đổi.

“Đi thôi.” Jaejoong quay người về sau, rồi mới ngẩng đầu lên nói.

“Không xem nghi lễ?”

Tất cả mọi người đang chờ đôi vợ chồng mới cưới dắt tay nhau cùng cắt bánh ga tô.

“Không cần, thế là được rồi.” Cô ấy chắc hẳn rất tốt, xinh đẹp, đoan trang. Bản thân cậu không thể cho hắn tất cả, nhưng cô ấy có thể. Mỗi năm, mỗi ngày, từ lúc quen Changmin đến giờ, cậu cuối cùng cũng có lý do để không tùy hứng ích kỷ đòi hỏi ôn nhu từ hắn. Lúc rời hôn lễ, cũng là lúc khúc ca đám cưới vang lên. Jaejoong nhắm mắt lẩm nhẩm, chúc bình an.

“Giờ đi đâu?”. Yoochun hỏi.

“Về FLEUR đi.”

“Anh đưa em về.”

“Nơi này cách FLEUR bao xa?”

“Hai con phố thôi.”

“Có thể đẩy em không? Em không muốn ngồi ô tô.”

“Có thể”.

Yoochun vui vẻ đồng ý, làm Jaejoong bỗng thấy yếu đuối. Không nên tốt với cậu như thế. Cậu thực sự không thoát ra nổi. Đến một lúc nào đó, làm sao cậu có thể tự mình bước tiếp.

Hai con phố, không xa, khắp nơi đều là phồn hoa. Vào ban đêm, dưới ánh đèn, sẽ còn đẹp hơn nữa.

Ban ngày, FLEUR không có khách.

Yoochun đưa cậu tới cửa, như trước cúi người nói, “Tự vào?”

Jaejoong gật đầu, “Park tiên sinh, anh cứ đi làm việc của mình đi.”

Yoochun trước khi đi theo thói quen hôn lên mặt cậu, “Buổi tối anh tới đón em.”

Jaejoong nhìn bóng Yoochun dần xa, nhớ lại những lời anh nói trên đường, sờ chỗ vừa bị hôn, nghĩ thầm, Park Yoochun, anh cũng biết Jaejoong luôn thiếu nợ anh mà.

.

.

Mấy tiếng trước, Yoochun đẩy xe cho Jaejoong, nói, “Jaejoong, đời này anh nợ em rất nhiều.”

“Nợ? Nếu như là chuyện ở PALE, đều đã qua rồi.” Rốt cuộc là ai nợ ai.

“Xin lỗi.”

“Là em nên cảm ơn”. Nếu như không gặp được Park Yoochun, nếu như Kim Jaejoong vẫn là phục vụ ở PUB trước đây, như vậy chắc chắn giờ cậu đang chìm sâu trong tuyệt vọng.

.

.

Jaejoong ngồi ở một góc trong FLEUR xử lý một số việc, dù có trợ lý giúp đỡ, nhưng cậu cũng vẫn phải lo một số chuyện của nhân viên. Cậu gọi trợ lý tới, giao cho một số việc rồi định đi về. Cậu vốn dĩ không ở PALE, cũng không phải năm ấy mỗi ngày đều đợi Park Yoochun, có thể nào tiếp tục đợi anh tới đón.

Trợ lý sợ cậu gặp chuyện, muốn đưa về nhưng bị cậu từ chối, chỉ giúp cậu gọi một chiếc xe.

Xe đưa cậu tới dưới nhà trọ liền quay đầu. Jaejoong giờ mấy thấy mấy bậc thang. Đứng im một lúc lâu, cũng chẳng nghĩ ra ai để gọi giúp, cố gắng đứng lên.

Bánh xe ma sát với bậc thang tạo nên những thanh âm chói tai. Mồ hôi ướt rơi trên quần jean, Jaejoong lui lại một chút, hít thở thật mạnh. Biện pháp ngu ngốc này làm cậu thấy bao năm qua sống thật uổng phí.

Mở điện thoại di động ra, từng chút kéo xuống. Đèn đường rủ bóng mờ, cũng không chiếu tới ngực cậu.

Thế giới tràn ngập dục vọng, vốn tất cả đều cô đơn. Nhìn một loạt danh sách trong điện thoại, cũng không nghĩ ra mình đang lo lắng điều gì. Rõ ràng chỉ cần có người bắt máy, cậu sẽ được giúp, nhưng thế nào cũng không ấn nổi. Là vì không muốn ai nhìn thấy bộ dáng lúng túng của cậu, hay là sợ bị người ta từ chối.

Ngồi dưới lầu thật lâu, mồ hôi cũng được gió thổi khô. Trong lòng rối như tơ vò, nghĩ mãi không thông.

Nếu như Jung Yunho không xuất hiện, sẽ thế nào nhỉ?

Yunho tới trước mặt Jaejoong, Jaejoong thẫn thờ, tự nhủ vì sao những lúc trước cậu mong, luôn là người khác xuất hiện.

“Cần tôi giúp không?”.

Jaejoong muốn nói không cần, nhưng cậu sợ phải tiếp tục ngồi một mình ở đây, cô đơn, tuyệt vọng.

“Anh mỗi ngày đều về muộn như này?”. Tựa như lần đầu gặp, Jaejoong hỏi rất khách sáo.

“Đúng vậy.” Yunho cầm lấy chìa khóa Jaejoong đưa, mở cửa.

“Muốn uống rượu không?”. Tới nhà rồi, cảm giác cô đơn cũng giảm đi hơn nửa. Giờ phút này, Jaejoong cố gắng che dấu tất cả, che giấu tất cả sự yếu đuối. Có lẽ vậy, cậu mới thích rượu và thuốc lá, những chất gây tê liệt cảm giác.

Yunho đứng chỗ cửa, lắc đầu. “Tôi còn công việc.” Jaejoong lúc này mới chú ý tới đống hồ sơ trong tay y.

“Vì sao phải vất vả như vậy chứ.”

Hình như…có chút châm chọc.

Yunho dừng một chút mới nói, “Sao cậu biết.”

Ánh mắt ấy, sao lại buồn thế?

Jaejoong châm một điếu thuốc, từng ngụm từng ngụm hít.

Cậu biết, sao lại biết. Giả như sau khi rời FLEUR, giả như buổi chiều cậu nói với trợ lý mau chóng trả hết nợ cho Shim Changmin. Rất nhiều chuyện, nếu như không cố gắng, sẽ làm tinh thần sợ hãi. Nhưng, nếu Jung Yunho như vậy, tại sao lúc trước lại tiếp nhận IMPERIAL…

Điếu thuốc tắt, dù có nắm chặt bao lâu, cuối cùng, cũng phải buông tay.

Lưu danh~ Icons: 〴⋋_⋌〵 ╭ (╰_╯) ╮ o(︶︿︶)o ┌∩┐(◣◢)┌∩┐ (✖╭╮✖) -_-凸 (⋋▂⋌) ≧▂≦ מּ_מּ (▻.◅) щ(ಥДಥщ) Σ(▼□▼メ) ٩(×̯×)۶ 凸(¬‿¬)凸 ┌( ಠ‿ಠ)┘ Σ ( ° △ °|||) ⊙̃.o (॓॔) (⊙▂⊙) (⊙◎) ◕.◕ (◐.◐) ╚(•⌂•)╝ ( ⊙ o ⊙ ) (●*∩_∩*●) (▰˘◡˘▰) (◡‿◡✿) (◕‿◕✿) (✿◠‿◠) (◑‿◐) (◕‿-) (∪ ◡ ∪) (≧ω≦) o(≧o≦)o ♉( ̄▿ ̄)♉ ≧▽≦ ≧◡≦ ≧◔◡◔≦   ≧✯◡✯≦   ≧^◡^≦   ≧°◡°≦ ~≥▽≤~ 乂⍲‿⍲乂   〷◠‿◠〷 ↖(^ω^)↗ |◔◡◉| (─‿‿─) {◕ ◡ ◕} (。◕‿◕。) ᵔ.ᵔ ㄟ(≧◇≦)ㄏ ≧□≦○ O(∩_∩)O ‎(ノ^ω^)ハ(^ω^ )ノ (づ ̄3 ̄)づ❤ ( ◜◡‾)(‾◡◝ ) ~\(≧▽≦)/~ 〜 ( ̄▽ ̄〜) ♥‿♥ ◙‿◙ ❁◕ ‿ ◕❁ ヾ(●⌒∇⌒●)ノ (〃^∇^)ノ (╥﹏╥) ╥╥ ಥ_ಥ (◕︵◕) (╯3╰) ╭(╯ε╰)╮ (づ¯¯ ³¯)づ (╭ ̄ω ̄)╭ (づ ̄3 ̄)づ❤ ლ(¯ロ¯ლ) (+﹏+) ′” (╯°□°)╯彡 ಠ_ಠ ╮(╯▽╰)╭ ~(‾▿‾~) ╮(╯_╰)╭ (╯▽╰) (¬▂¬) ╭(╯^╰)╮ (‾-ƪ‾) ヽ(*´Д`*)ノ (ு८ு) (づ。◕‿‿◕。)づ (ˉ﹃ˉ) 〜( ̄△ ̄〜) 囧

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: