비 온 뒤에 땅이 굳어진다~~~~~千里 姻缘 一线 牵

Posts tagged ‘yunjae đam mỹ’

[Yunjae] [Đam mỹ hiện đại] Love is…(Chương 8.1)

Love is…

Au: Sonat ánh trăng.

Editor & beta: Koiluvsuju.

Note: Mong mọi người thông cảm vì bất tiện này, thỉnh thoảng ta phải để ảnh vì tránh tình trạng bản edit bị đưa đi lung tung, ta không muốn vi phạm quyền tác giả, T^T

Mọi người ấn vào ảnh đọc cho rõ nhé.

 

Chương 8.1.

 

 

(tbc)

[Yunjae] [Đam mỹ hiện đại] Love is…(Chương 7.3)

Love is…

Au: Sonat ánh trăng.

Editor & beta: Koiluvsuju.

NOTE: ta làm vì mục đích tự sướng là chính cũng chưa có được sự đồng ý của tác giả, thỉnh không mang đi lung tung~ vốn tiếng Bông =0+vốn tiếng Việt, ờm, cũng không tốt lắm nên chỗ nào mà sai mong mọi người chỉ dùm nga~

Mấy chương gần đây dài miên man~@@

 

 

Chương 7.3.

 

“Mệt chết được, cảm ơn ạ!”.

“Mọi người cực khổ rồi, hẹn gặp lại!”.

Xoa xoa thắt lưng, Tại Trung rời phòng ghi âm, hôm nay cậu cùng Xương Mân tham gia ghi hình, cái tên tai họa kia cùng Hữu Thiên và Tuấn Tú đi tham gia chương trình khác, thật vất vả mới nhịn được, “Hôm nay nhất định phải để tên đó ngủ dưới sàn, ách, anh ấy không khỏe, thôi vậy, bị bệnh chỉ khổ mình, mình ngủ cùng Xương Mân là được rồi, hắc hắc! Mình thật thông mình quá mà!”.

“Tại Trung ca, anh làm sao vậy, vui cái gì đấy, sao lại vỗ thắt lưng? Anh bị bệnh à?”.

“A, không có gì!”. Nghe Xương Mân nói, Tại Trung lấy lại biểu tình che giấu tâm trạng.

“Phải không?”. Xương Mân hoài nghi.

“Lắm chuyện! Mau về thôi!”. Kết quả của cuống cuồng là lưng Tại Trung truyền tới một trận đau nhức, “A đau quá, tên bánh bao chết tiệt!”.

“À ha…thì ra là vậy!”. Xương Mân chợt bừng tỉnh.

“Cái gì mà thì ra là vậy?”. Tại Trung giọng nói không tốt hỏi.

“Hắc hắc, mọi người đều hiểu rồi không cần nói ra?”.

“Em còn nói…!”.

“Bụp!”.

“A….”. Xương Mân trốn cái đánh đau nhức.

“Tiểu tử thối xem anh dạy em thế nào!”. Tại Trung hướng Xương Mân hét to.

“Hắc hắc, bắt được em rồi hãy nói, nga ha ha!”. Xương Mân xoay người bỏ chạy, biết trước Tại Trung sẽ không bắt được mình.

“Em cứ chờ đấy!”. Đang muốn đuổi theo, tiếng chuông “I’ll be there” quen thuộc vang lên.

Nhìn dãy số lạ trên điện thoại, Tại Trung có chút hoang mang, đây là máy Duẫn Hạo mới mua cho mình mà, sim cũng là mới, ngoại trừ mấy người thân còn không ai biết số này cả? Là của ai nhỉ? Chẳng lẽ là? Nhìn chằm chằm điện thoại, quên đi nghe thử xem!

“Vâng, xin chào!”.

“Xin chào….”.

 

 

Xương Mân ở cửa phòng radio đợi mãi không thấy bóng Tại Trung đâu, quay lại thì thấy cậu đang ngây ngốc nhìn điện thoại, “Anh….!”. Lấy tay vẫy vẫy trước mặt cậu, Xương Mân có chút lo lắng, “Có chuyện gì vậy?”.

“A…không có gì, đi thôi!”. Không nói thêm gì, Tại Trung kéo Xương Mân đang nghi hoặc đi ra ngoài.

Trên đường trở về, Xương Mân nhìn Tại Trung đang dán mắt nhìn ngoài cửa sổ, tay cậu nắm chặt chiếc điện thoại.

“Chắc chắn là có chuyện gì rồi!”. Xương Mân nghĩ, “Nếu không nói thì….hắc hắc!”. Nhìn anh quản lý rời đi, Tại Trung bước về phía ký túc xá, nói với Xương Mân, “Xương Mân a, anh đi mua chút đồ ăn đêm, đợi mấy người kia về rồi cùng ăn, em muốn ăn gì để anh mua?”.

“Thật sao, tuyệt, vậy em đi với anh!”. Xương Mân hưng phấn nói.

“A không cần đâu, anh đi chút thôi, đi đông dễ bị nhận ra, hơn nữa trong nhà phải có người, nhỡ anh quản lý gọi về lại không gặp ai!”. Tại Trung vội nói.

“Vậy được rồi, Tại Trung ca, anh nhớ cẩn thận nhé, em đi lên trước!”. Xương Mân hướng Tại Trung vẫy tay rồi đi vào trong.

Nhìn Xương Mân bước vào thang máy, Tại Trung quay ra ngoài.

“Ha ha không cho mình đi cùng sao!”. Xương Mân len lén từ thang máy đi ra ngoài, “Cũng may mà mình thông minh, chẳng qua chỉ ấn đóng cửa! Đi xem náo nhiệt nào!”.

“Ơ….sao Tại Trung ca lại đi tới đây?”. Nhìn Tại Trung rẽ vào một quán trà gần nhà, Xương Mân đứng hóa đá một góc nghĩ, kéo thấp mũ, hắn quyết định đi vào trong xem. Theo đuôi Tại Trung bước vào quán trà, nhìn cậu đi vào một căn phòng chỗ hành lang, Xương Mân muốn nhìn xem rốt cuộc là ai mà thần bí như vậy, lại khiến Tại Trung lừa hắn. Cửa mở rồi khép lại, thời gian dù rất ngắn nhưng cũng đủ để Xương Mân nhìn thấy mặt người ngồi đối diện cửa, “Sao lại là…?”.

 

***

Tại Trung cầm theo bọc nhỏ quay về ký túc xá thấy Xương Mân đang ngồi xiêu vẹo xem TV, “Anh về rồi đây!”. Tại Trung bắt chuyện với Xương Mân.

“Anh về rồi à, lâu vậy!”. Giảm âm thanh, Xương Mân đứng lên cầm lấy túi trong tay Tại Trung.

“A….trên đường về bị phát hiện nên hơi mất thời gian!”.

“Xui xẻo vậy!! Ha ha”. Xương Mân thuận miệng trêu chọc.

“Đúng vậy…..anh đi làm bữa đêm, mấy người bọn họ chắc cũng sắp về!”. Tại Trung cầm túi nguyên liệu đi vào bếp.

“Vâng, anh vất vả rồi!”. Vừa nhai cá mực Xương Mân vừa nói, tiện tay mở âm thanh lớn hơn, Xương Mân ra ngoài sô pha ngồi xem SJ đang tham gia trên TV, “Phụt ha ha….”.

Cầm lấy túi trong tay, Tại Trung ngây ngốc đứng ở bếp, “Nên làm gì bây giờ?”.

 

***

 

“Duẫn Hạo ca, anh với Tại Trung ca cãi nhau hả?”. Tuấn Tú thử hỏi tượng thạch Duẫn Hạo bên cạnh.

Khó mới có được mấy ngày không có chương trình, năm người rảnh rỗi ngồi nhà nói chuyện phiếm. Thời gian qua thật vui, chẳng mấy mà 5 người đã quen biết được 9 năm rồi, hôm nay họ DBSK không chỉ idol hàng đầu của Hàn Quốc, họ còn tham gia cả điện ảnh, các chương trình TV, MC, quảng cáo, thành tích thật đáng khen ngợi, tuy nhiên quan trọng nhất vẫn là âm nhạc. Ra mắt đến nay mỗi người đều là quán quân trên các bảng thành tích lớn, thành tích solo cũng rất đáng nể, năm người Tại Trung, Duẫn Hạo, Tuấn Tú, Xương Mân và Hữu Thiên đều đã thành đạt. Tại Trung hiện giờ đang là nghiên cứu sinh, mặc dù vậy tình cảm của Duẫn Hạo và Tại Trung vẫn từng bước tiến triển, tuy nói để tránh phiền phức, nên ở nơi công chúng vẫn phải trốn tránh, hoặc gặp chuyện xấu cũng phải coi là chuyện nhỏ.

Hai người này vốn ầm ĩ lúc vậy mà từ nãy tới giờ đều im lặng.

“Sao có thể….!”. Hòn thạch vọng thê ngàn năm nhìn chằm chằm lão bà đang ngồi trước TV chẳng buồn nói gì.

“Anh không hỏi à?”.

“Hỏi gì…”. Bất đắc dĩ quay đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Tuấn Tú, thở dài một hơi, “Lần nào hỏi cũng nói là không có việc gì, nghĩ anh đui sao, cứ hỏi thẳng sao, hay là vậy đi…”. Miệng mở lớn, Duẫn Hạo nói đến đỏ mặt.

“Thẳng thắn thì thế nào?”. Tuấn Tú cố ý hỏi đến cùng.

“A a là….”. Duẫn Hạo vẻ mặt đỏ bừng không biết phải giải thích cho Tuấn Tú như nào.

“Ha ha, còn thế nào nữa, em nhìn mặt anh ấy đỏ tới như vậy, dùng ngón chân cũng có thể biết được tại sao!”. Hữu Thiên nắm lấy bờ vai Tuấn Tú cười nói, mặt Duẫn Hạo càng đỏ hơn.

Bỏ tay Hữu Thiên ra, không thèm nhìn vẻ mặt ngốc lăng của hắn, Tuấn Tú đứng dậy lạnh lùng nói, “Thực xin lỗi nha, em không có thông minh bằng ngón chân của anh đâu!”. Không thèm quay đầu lại, cậu bước ra ngoài.

“A…không phải, Tú Tú, em nghe anh giải thích đã, anh không phải có ý đó…”. Hữu Thiên vội vã đuổi theo Tuấn Tú.

“Ngu ngốc!”. Xương Mân ngồi ôm bịch khoai bên cạnh nhìn Hữu Thiên vừa giải thích vừa thở dải, bĩu môi, quay đầu nhìn hòn đá vọng thê ngàn năm bên cạnh, Xương Mân lần thứ hai cảm thán, mình là do Thượng đế phái tới để cứu vớt mấy người này sao. “Thiên sứ thông minh số một”, ân không sai, mấy chú dê non lạc đường, ta tới cứu các người đây!

“Duẫn Hạo ca, anh không biết tại sao Tại Trung ca lại như thế sao?”. Xương Mân nhìn Tại Trung đang ngồi đờ ra trước màn hình, nguyên nhân rất đơn giản, bình thường không xem chương trình này.

“Không biết….”. Duẫn Hạo nói, cũng không quay đầu lại.

“Em biết!”. Xương Mân nói.

“Thật sao…”. Duẫn Hạo hưng phấn nói, Xương Mân mỗi lần thấy Duẫn Hạo mạnh mẽ quay đầu chớp nhoáng, không nhịn được nghĩ, “Anh ấy không sợ trật cổ sao! Thật sự là kỳ tích!”.

“Quên đi…”. Duẫn Hạo nhìn Xương Mân hít một hơi, “Cậu ấy ngay cả anh còn chả nói, em làm sao mà biết được?”.

“Đó là do anh ngốc! A…không phải”. Ngăn cản tội ác, với tâm niệm phải cảm hóa cái ác, Xương Mân quyết định không cùng cái tên râu mép trừng mắt kia tính toán.

“Sao em biết được?!”. Duẫn Hạo đối với cái tên cung cấp thông tin có chút ngờ vực.

Xương Mân vẻ mặt đắc ý cúi đầu nói thầm với Duẫn Hạo, “Bởi vì em nhìn thấy…”.

“Thấy?”. Duẫn Hạo cả kinh, “Thấy cái gì?”.

Xương Mân xòe tay cười, “Phí tin tức?”.

Trừng mắt nhìn hắn, Duẫn Hạo hung hăng, “2 gói….”.

“10…”.

“4…”.

“8….”.

“6…”.

“Được rồi, 6, thành giao!”.

“Mau đưa đây!”. Xương Mân đắc ý nói.

“Đi theo anh!”, Duẫn Hạo đứng dậy, nhìn thoáng qua Tại Trung đang đờ ra, cùng Xương Mân đi vào phòng.

“Đây!”.

“Ha ha, cảm ơn!”. Xương Mân nhanh chóng tiếp nhận.

“Anh ngạc nhiên đấy, sao em ăn lắm thế mà không béo?”. Nhìn Xương Mân ôm sáu gói thịt khô hưng phấn, Duẫn Hạo có chút bất đắc dĩ nói.

“Em đây là trời sinh! Đố kị sao!”.

“Ha….!”. Cười gượng một tiếng, Duẫn Hạo vào vấn đề, “Nói mau xem, em nhìn thấy cái gì….”.

“À, hôm đó…….”.

 

 

Duẫn Hạo ngồi ở ghế bành quay mặt vào tường trầm tư, Xương Mân buồn chán ngáp dài. Duẫn Hạo bỗng nhiên quay lại nói, “Mấy cổ phiếu chúng ta đã mua thì sao?”.

“A cổ phiếu”. Xương Mân có chút không thích ứng kịp.

“Đúng, cổ phiếu!”. Duẫn Hạo kiên trì giải thích.

“A, cũng không tệ, thời gian này thị trường chứng khoán xuất hiện nhiều dấu hiệu tăng giá, mấy báo cáo cổ phiểu này cũng không tệ lắm!”.

Không sai, từ 4 năm trước, Duẫn Hạo đã cùng mọi người thương lượng đem một phần tiền chung để đầu tư cổ phiếu, cũng chính vì thế mà Duẫn Hạo làm nghiên cứu sinh ngành kinh tế học, đồng thời khuyến khích Xương Mân học công nghệ, tuy rằng cũng muốn bảo Hữu Thiên và Tuấn Tú chọn một ít chương trình liên quan để học, nhưng căn bản hai tên này rất khó hòa nhập, Tại Trung thì càng không phải nói, thế nên chẳng làm được gì hơn là để bọn họ chọn ngành học theo cảm hứng. Thu nhập của bọn họ được dùng để đầu tư chứng khoán, buôn bán bất động sản, Duẫn Hạo chịu trách nhiệm phân tích tình hình, Xương Mân phụ trách mua bán online, có lẽ cũng do may mắn, những lần đầu tư của bọn họ đều thu được lợi nhuận, ngoại trừ đem một phần chia ra như hoa hồng, số còn lại đều để tái đầu tư, đa phần được chuyển vào tài khoản, bọn họ đều chung một mong ước- có một công ty âm nhạc riêng của mình.

“Ừ, bất động sản của chúng ta ở Giang Nam và Giang Bắc thế nào?”.

“Bất động sản ở Giang Nam đúng như những gì anh dự đoán, bởi vì kinh tế mở rộng, nên xuất hiện dấu hiệu tăng trưởng; bất động sản ở Giang Bắc liên quan tới thời gian trước có tin đồn chính phủ thu mua, cho nên không ổn định lắm!”.

“Ừm, như vậy đi, em nghĩ biện pháp tra thêm tin tức trên mạng xem sao, anh đi tìm một vài người bạn hỏi thăm xem! Sau đó chúng ta sẽ quyết định xem nên làm gì!”.

“Được!”.

Nói chuyện xong xuôi, Duẫn Hạo mở máy tính, Xương Mân cũng ngồi vào bàn chuẩn bị làm việc.

“Xương Mân a”.

“Dạ?”.

“Anh nghĩ anh cần làm một vài thứ nhỏ bé, để đảm bảo thiên sứ của anh sẽ không biến mất!”.

Xương Mân mỉm cười, nói, “Thế nhưng thật đắt tiền a!”.

Nhìn màn hình Duẫn Hạo mở miệng, “Mắc tiền thì có sao, anh chỉ mong thiên sứ của anh bình an là tốt rồi!”.

 

***

“Mình nên làm gì bây giờ? Có nên nói cho Duẫn Hạo biết không?”. Tại Trung ngồi không yên trên ghế sô pha, xung quanh lông mày nhíu chặt thể hiện nội tâm bất an, “Không, không được, mình không thể làm như vậy?”.

Liều mạng lắc đầu để đẩy suy nghĩ đó đi, cậu biết mấy ngày nay vẻ mặt của mình làm Duẫn Hạo rất lo lắng, nhưng hắn lại không oán trách gì. Cụt hứng ngả người trên ghế, Tại Trung thật muốn khóc. Đến tột cùng nên làm gì bây giờ? Nên làm gì bây giờ?!

Một người một đêm không ngủ, xung quanh bóng tối bao trùm, thật khiến lòng người càng thêm u sầu.

 

 

(tbc)